Summary
Biển và Anh
Người tôi thầm yêu suốt mười năm đã qua đời vào mùa hè năm 18 tuổi.
Vào ngày mùng 7 tháng 7 năm tôi 25 tuổi, anh xuất hiện trước mặt tôi với chiếc ô trên tay.
Gương mặt vẫn còn nét thiếu niên, tôi nhìn anh, không kìm được nước mắt.
Tôi biết, đây chỉ là một giấc mơ tôi đã mua.
Cảm giác như truyện là một lời an ủi từ quá khứ vậy, dù biết không thể thay đổi nhưng người thì vẫn muốn mơ, mơ rằng bản thân có thể gặp lại người đó, bù đắp những điều tiếc nuối trước đây.
truyện hay quá, cảm động nữa. Cảm ơn nhà dịch ạ.