Summary
Chờ Được Ánh Trăng
Sau khi trở thành bạn cùng bàn với đại ca trường, để sinh tồn, giả vờ yếu đuối dịu dàng.
Đại ca trường nổi giận, nước mắt lưng tròng:
“Xin … Đừng đánh , sợ quá…”
Đại ca lật bàn oánh , giả ngất, túm lấy quần :
“Hu hu hu… ôi trời ơi, ồn ào quá, sợ chếc …”
Cuối cùng, một ngày nọ, giật điếu thuốc tay , ép tường:
“Sao diễn tiếp , học sinh ngoan?”
Tôi nhạt. Ai mà chẳng là đại ca trường chứ.
Ending vẫn còn thấy thiếu thiếu sao ấy. Nhưng tìm lại được nhau coi như là hạnh phúc trọn vẹn
ê sao …
đề nghị viết thành truyện dàiii
đám cưới và những đứa trẻ của t đâu ?!?!
Truyện quá hay. Văn chương viết rất tình cảm. Lúc đầu thật mông đây có thẻ là chuyện dài nhưng nghĩ lại dài quá thì kéo chuyện của mẹ Nữ 9 và Kỷ Xuyên rồi them tiểu tam nữa nên thôi. Nếu có thêm ngoại truyện của nam 9 và đời sống của 2 người sau này thì tốt. Ích nhất để những người cah mẹ không đáng làm cha mẹ của nam Nữ 9 phải hói hạn.
TẠI SAO KHÔNG PHẢI TRUYỆN DÀI? 😭😭😭😭
Đọc buổi tối nên thấy cũng dịu.
Với truyện ngắn thì như thế này cũng khá ổn rồi, nhưng thứ tui muốn là một bộ truyện dài cơ 😭 Kể tường tận về ba năm chia cách và việc Chu Lăng Tiêu đã trải qua sự cô đơn trống vắng ấy như thế nào. Tiếc quá 💔