Summary
Chủ Mẫu Hồi Phủ
Ta thay phu quân đỡ một mũi tên, đả thương đến lục phủ ngũ tạng.
Dưỡng bệnh bốn năm, đến khi trở lại kinh thành, trong nhà đã có thêm một nữ tử.
Con cái lệ thuộc vào nàng, lão phu nhân coi trọng nàng.
Ngay cả phu quân khi cùng giường với ta cũng gọi nhũ danh của nàng.
Sau đó, bọn họ liên thủ đ ẩy ta xuống vực, người một nhà vui vẻ hòa thuận.
Lại mở mắt, ta trở lại trước cửa Ngụy phủ, nhìn khuôn mặt âm tình bất định của cả nhà cười lạnh: “Đương gia chủ mẫu hồi phủ, còn không quỳ nghênh đón?”
Nhưng vẫn hơi vô lý, quan hệ vị thế như vậy mà suốt 4 năm, mẹ con không thư tư hay gặp gỡ. Người hầu cũng không có thông tin.
Xời, cứ tưởng Vương Tứ lan tốt như nào
Vẫn ghét thằng con Nguỵ Sướng, ko ngược nó đã hơn
Hay nha
Ngụy Tụng cx liều ghê :)). 30 tuổi mà vẫn sinh, thời đấy đỡ đẻ còn ko tốt như bây giờ.
Đọc truyện mới thấy làm mẹ thật khó khăn, thời nào cũng thế, mình nhớ mẹ rồi.