Summary
Cố Nhân Tâm
Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm.
Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi.
Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác.
Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ.
Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt:
“Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.”
“Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!”
“Kẻ lừa đảo từ đâu tới?”
Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ:
“Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”
truyện này thằng thái tử mồ côi từ bé đến lớn kh có tình thương của mẹ là do nó đáng đời, đâu ra lắm bà thánh mẫu vào chỉ trích nữ chính bỏ con thế này thế kia trong khi người bị bỏ rơi trước là nữ chính v? Người kh vì mình trời tru đất diệt, bản thân nữ chính đã làm tròn bổn phận và nghĩa vụ làm mẹ, bắt nữ chính phải bỏ rơi bản thân để tiếp tục thực hiện nghĩa vụ trách nhiệm với 1 đứa trẻ ghét bỏ mẹ ruột nó hả? Ở nhà tui có thằng cháu bị suy dinh dưỡng rồi ngủ cũng hay quấy, mà mẹ nó hay chăm nó nên cũng hay bực mình với lớn tiếng với nó nhất, còn lại mọi người trong nhà ai cũng cưng với kh lớn tiếng với nó, nhưng nó vẫn thương với bám mẹ nó nhất. Còn bên nhà bạn tui có một đứa cháu hay bị bà nội nó nói xấu mẹ nó với nó mỗi khi nó qua chơi, nhưng nó về nó khóc với mẹ, nó kêu nó kh thích qua nhà bà nội nữa tại cứ kể xấu mẹ nó. Cho nên chỉ có thể nói thằng con nữ chính vô ơn, bất hiếu, máu lạnh vô tình y như thằng cha nó dù đã được mẹ chăm bẵm, yêu thương từ nhỏ. Mới nhỏ xíu đã biết vì lợi ích mà quay lưng ăn nói md với người thương yêu mình nhất r thì lớn lên kh biết cỡ nào, cỡ nào cũng thành hôn quân.
Dạo này nhiều motip bỏ con thế nhỉ :’)) còn theo dạng truyền đạo con mới tí tuổi mất dạy ko dạy được thì bỏ con nữa :’)). Tính truyền đạo của j97 bản nữ à, mà đâu phải tệ hơn chứ nhỉ
Hay