Summary
Hoàng Đế Bới Mộ Tổ Tông Để Bao Nuôi Tôi
Hoàng đế ném một tấm thẻ ngân hàng lên bàn tôi.
“Khương Lê Thư, đây là tiền ăn ở của trẫm.”
Ồ, không tệ đấy chứ! Mới xuyên đến hiện đại có mười ngày ngắn ngủi mà đã biết kiếm tiền rồi à?
Tôi tán thưởng liếc hắn một cái, nhận lấy tấm thẻ, nhìn dãy số trong tài khoản: đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn, chục vạn, trăm vạn, nghìn vạn…
Rồi lặng lẽ rút điện thoại bấm 110: “Bệ hạ, hay là chúng ta đầu thú đi? Ngài nói xem ngài có phải đi cướp ngân hàng không đấy?”
Hoàng đế cười lạnh, một phát hất bay điện thoại của tôi: “Đây đều là tiền trẫm dùng đôi tay mình, từng viên gạch từng nắm đất mà kiếm được. Không muốn thì thôi.”
“Muốn chứ muốn chứ!” Tôi gật đầu như gà mổ thóc, nhanh chóng nhét thẻ vào túi.
“Thiếp thân đương nhiên tin ngài. Hoàng thượng quả không hổ là hoàng thượng, ngay cả việc bốc gạch cũng kiếm được nhiều hơn người thường!”
Hoàng đế tùy ý gật đầu.
“À đúng rồi,” tôi thận trọng hỏi, “Công trường nào mà trả lương hậu hĩnh thế ạ?”
Tay hoàng đế đang cầm miếng gà rán khựng lại: “Hoàng lăng.”
“Trẫm bới mộ phụ hoàng lên.”
“Vài ngày nữa tiêu hết rồi, trẫm sẽ đi bới mộ tổ phụ.”