Summary
Mơ Tưởng Trong Ảo Mộng
Trước khi trận, tiểu tướng quân mượn rượu làm càn, cướp lần đầu của .
Ba ngày ba đêm điên cuồng, cắn lấy cổ , nghiến răng hứa hẹn: “Sinh cho một đứa con, vị trí chính thê là của nàng.”
Thế nhưng khi khải trở về, trong lòng ôm theo đại tỷ năm xưa bỏ trốn khỏi hôn sự.
Nàng nép ngực , đuôi mắt hoe đỏ: “Đêm đó tướng quân chỉ là tạm thời mượn để giải quyết gấp… đính hôn vốn dĩ là …”
Tiểu tướng quân đau lòng thôi, nhíu mày dỗ dành: “Cho nàng một cái danh thất là , vị trí chính thê của bản tướng quân chỉ nàng xứng.”
Ta như sét đánh ngang tai, trong khoảnh khắc liền tỉnh ngộ.
Phải , trách , vọng tưởng với vầng trăng nơi trời cao.
Cúi đầu vuốt ve bụng đã nhô lên lờ mờ, xoay rời khỏi kinh thành.
Năm năm gặp , dắt theo một bé con nhỏ xíu.
Cả đời ngông cuồng phóng túng như tiểu tướng quân đỏ hoe mắt, dám bước lên nửa bước.
Không lẽ… tưởng con gái là con ?
Chả hiểu sao tác giả lại viết cái kết như vậy. Cả nhà 3 người đang sống vui vẻ bình yên, tra nam tiện nữ cũng xong đời rồi, vậy mà đùng cái kêu về kinh thành kế vị. Làm 1 vị vương gia nhàn tản, quây quần cùng vợ con sống một đời một kiếp một ta một nàng không sướng hơn à.
Cái kết tào lao thiệt chứ.