Summary
Trở Lại Năm 80 Tôi Làm Trà Xanh
Xuyên về những năm 80, chồng : “Chuyện trong nhà, em cứ để lo hết.”
Tôi cố tình giả vờ ngốc nghếch mọi thứ.
“Hu hu, đều do em cả, cái gì cũng làm , giống , cái gì cũng giỏi.”
“Woa, thật lợi hại, thể giặt đồ sạch đến .”
“Trời ơi, nấu ăn cũng quá ngon, nếu ngày nào cũng ăn cơm nấu thì chết cũng đáng.”
Người đàn ông cứ thế cam tâm tình nguyện trở thành “bảo mẫu nam”.
Còn ? Dựa chiêu trò trà xanh, thoải mái tận hưởng cuộc sống!
Đọc chap đầu đã thấy nhân sinh quan của nhân vật nu9 có vấn đề
1. Nu9 ko yêu thương gì na9 mà coi anh như cái tổ cho ăn cho ở lại biết hầu hạ mình miễn phí
2. Nu9 chỉ muốn nhận mà không muốn cho đi, dù không ưa gì bà mẹ chồng nhưng ít nhất chồng về cũng biết nấu cơm, đun nước cho chồng chứ? Thật sự chỉ muốn ăn bánh miễn phí à? Rơi từ trên trời xuống chỉ có cứt chim chứ không có vàng đâu
3. Thích cái cách em tự cho là mình đúng, na9 quan tâm chăm sóc tận tình nhưng qua góc nhìn của nu9 thì lại thành “anh ta bị quyến rũ bởi những chiêu trò trà xanh” đéo có thk nào mù mắt ko thấy đâu là chó đâu là người, chỉ có anh có tình nên mọi chuyện đều lớn hóa nhỏ, nhỏ hóa không
Có cảm giác như bộ này đang cố ăn theo kiểu nữ quyền, nữ cường hiện đại nhưng lại làm không tới, cảm giác vừa kỳ quặc lại gượng ép, thậm chí còn giống kiểu cái ăn bám hơn
Có cảm giác nữa là giống như bộ “Vợ nhặt” nhưng phiên bản Trung Quốc thời Dân Quốc nhưng lại viết ra bởi góc nhìn của một nu9 bị ảnh hưởng lớn bởi tư tưởng nữ quyền ảo trên mạng xã hội Trung Quốc, nếu các bạn có hay xem các video Trung Quốc thì đều thấy, có 1 số các bạn gái bên đó vì tỉ lệ sinh nữ đang tụt dốc nên tự ảo tưởng rằng mình cần được tôn trọng, tôn thờ, tôn vinh
Đọc cứ thấy toxic bỏ mẹ