Summary
Trụy Trọng Sơn
Phu quân mang về ánh trăng sáng thuở thiếu thời.
Nàng ta nhiệt tình táo bạo, cưỡi ngựa giữa phố đông, cùng hắn ngồi chung một tọa kỵ.
Ta cứng nhắc không thú vị, như bùn nặn Bồ Tát, nhìn một chút đều khiến người ta chán ghét mà vứt bỏ.
Ngay cả hài tử mà ta liều chết sinh ra cũng thích nàng hơn, nhận nàng làm mẫu thân.
Đêm mưa lớn ấy, ta đứng bên cửa sổ ngẩn ngơ hồi lâu, cầm bút viết tờ hòa li, ném vào mặt hắn.
Nhưng hắn lại dùng nghiên mực đập vỡ trán ta.
Ta như ý nguyện hòa li, cũng quên mất năm năm ký ức.
Thời gian sau, lang quân ôm ấu nữ trong ngực, đang cài một bông hoa lên mái tóc ta.
Không xa, một đôi phụ tử đỏ hoe mắt, run rẩy nghẹn ngào gọi ta.
Ta nhíu mày khó hiểu:
“Người kia thật kỳ lạ, nhìn ta khóc cái gì?”
Lang quân dịu dàng hôn lên vết sẹo trên trán ta:
“Hơn phân nửa là não có vấn đề, phu nhân đừng để ý.”
Tình yêu của nu9 và na9 rất cảm động. Truyện hay. Điểm trừ duy nhất là thái độ của của đứa con. Thằng bé mới 5 tuổi, lại được mẹ yêu thương dạy dỗ từ nhỏ. Chả hiểu dạy con kiểu gì mà nó lại có thái độ thù địch quá đáng với mẹ như vậy. Trường hợp bị tách khỏi mẹ đã đành đây được mẹ chăm sóc mà thành ra như thế thì quá vô lý.
Hình như motif truyện kiểu này đang nổi, đây là truyện thứ 3 t đọc có nội dung na ná như vầy rồi á :)))