Summary
Tuế Tuế An Ninh
Ngày ta bị nhốt vào lãnh cung, tuyết lớn bay đầy trời, băng trên mái hiên dày hơn một thước.
Tiểu thái giám áp giải ta tới cảm thấy vừa lạnh vừa xui xẻo, đẩy ta vào cửa lớn lãnh cung rồi vội vàng bỏ chạy.
Trong Hợp Hoan cung của Quý phi hàng đêm vang lên tiếng hát ca, mà ta chỉ là người nàng tiện tay bắt tới để chịu tội thay mà thôi.
Trời ơi cái gì mà shock dữ zậy🥹 cái khúc đọc truyện thấy thuyền chở cung nữ tự nhiên bị tấn công là vô lý rồi, vì chỉ có mơ mới thấy cuộc đời theo ý mình một cách kỳ lạ thế. Haiz🥹
Đồ ăn cắp mà cũng ko thèm kiểm tra luôn :))). Dòng đính chính còn lù lù kia kìa
“Nào có cái gọi là trùng sinh đâu chứ, dó chỉ là giấc mộng hoàng lương của kẻ sắp chết mà thôi”
Một câu kết thôi mà khiến người ta phải thở dài thất vọng tột độ.
Ơ kìa… té lộn cù mèo luôn 🙃